Thứ Sáu, 22 tháng 3, 2019

Địa chỉ mua bán thuốc cường dương thảo dược Booter Five ở đâu tại TPHCM Hà Nội

Thuốc cường dương Booter Five tốt nhất sử dụng cho điều trị triệt để căn bệnh yếu sinh lý, xuất tinh sớm, rối loạn cương dương ở nam giới. Booter Five còn giúp điều trị dứt điểm chứng mãn dục nam giới tuổi trưởng thành, đồng thời có tác dụng tăng cường lượng tinh trùng, khiến cho tinh trùng đậm đặc hơn

Thuốc cường dương thảo dược Booter Five mua bán ở đâu tại TPHCM Hà Nội

Tại TP HCM : 90/12 Cao Thắng, phường 4, Quận 3, Thành phố Hồ Chí Minh
Điện thoại 0928080808
Đại lý cấp 1 tại Hà Nội, miền Bắc : 243 Định Công Thượng, Hoàng Mai, Hà Nội
Điện thoại : 0936700000

Thứ Tư, 27 tháng 2, 2019

Hội nghị thượng đỉnh Mỹ Triều thành công tốt đẹp

Lúc 11 giờ trưa, ông Trump đã có cuộc gặp với ông Trọng kéo dài 1 tiếng, sau đó là cuộc gặp với ông Phúc trước khi gặp ông Kim vào buổi tối nay. Tới đây chắc mọi người nhớ lại lời tôi nói về những xầm xì ở kỳ 1 về chuyện ông Trọng né thượng đỉnh rồi phải không. Vậy nhưng hôm qua tôi còn xem được rất nhiều clip trên mạng tiếp tục phân tích chuyện đó, đặc biệt tôi còn đọc được một bài của 1 tác giả đăng trên RFA ngay sáng nay với cái tựa “Vì sao khách quý tới, chủ nhà đi vắng?” với những phân tích rất dài.
Nói như thế để thấy phân tích chính trị không nên dựa vào tình cảm hay tâm trạng cá nhân của mình mà cần dựa vào sự kiện khách quan.
Bây giờ như đã hẹn tôi sẽ nói lý do vì sao ông Trọng đi Lào và Cam.
Trước hết tôi xin nói chỉ có quý vị nào đồng ý cách giải thích ông Trọng đã chấp nhận yêu cầu thay đổi thể chế từ ông Trump thì mới đồng ý cách giải thích về chuyến công du Lào và Cam của tôi dưới đây. Còn nếu không chấp nhận vế trước sẽ không chấp nhận vế sau.
Như chúng ta thấy, trong 6 hồ sơ các nước XHCN còn lại trên thế giới, ông Trump đã làm việc đến 5 hồ sơ ở nhiều mức độ khác nhau. Venezuela, Trung Quốc, Triều Tiên thì khỏi bàn rồi. Việt Nam đang là hồ sơ ưu tiên của Mỹ, Cu Ba thì đang bị cảnh cáo vì dung túng hỗ trợ cho Maduro. Riêng có anh Lào thì như đứng ngoài cuộc chơi. Lào, xưa nay chưa có điều tiếng gì trên trường quốc tế nhưng là một nước XHCN “xịn”, vì thế ông Trump không thể không quan tâm đến hồ sơ này.
Vì vậy có thể nhân chuyến đi Việt Nam lần này, ông Trump muốn tiếp cận hồ sơ Lào và có lẽ cách hay nhất là để Việt Nam làm cầu nối dò đường. Và đó là lý do cho một chuyến công du Lào gấp rút trước ngày ông Trump qua Việt Nam của ông Trọng để trong cuộc gặp hôm nay với ông Trump, ông Trọng sẽ có những thông tin về Lào chuyển đến cho ông Trump.
Vì thượng đỉnh quyết định gấp nên chuyến công du Lào cũng quyết định rất gấp là vì thế. Và vì gấp rút nên thấy như bất thường dẫn tới những đồn đoán như vừa qua.
Còn với Cam, xưa này cái gì có Lào thì có Cam cho khỏi chạnh lòng nhau, nên đã đi Lào thì ông Trọng phải đi Cam luôn chứ Cam không phải là đối tượng cần quan tâm lúc này của ông Trump.
Tới đây hẳn có nhiều người giãy nãy lên mà phản đối, ông Trọng không thể là một người có tinh thần cải cách, vì rằng thì là ông ấy luôn luôn bảo phải “kiên trì chủ nghĩa xã hội”, rằng thì là “còn đảng còn mình”… Vân vân và vân vân.
Bản thân tôi đôi lúc cũng thấy rất khó chịu với những phát biểu của ông Trọng nhưng có lẽ chính trị là như thế.
Chính trị là bộ môn chưa bao giờ dễ hiểu với đại đa số và là bộ môn chưa bao giờ thiếu vắng sự bất ngờ.
Bản thân CNXH xuất hiện trên quả địa cầu này và lan rộng có khi muốn bao phủ toàn cầu cũng là một bất ngờ với nhân loại và việc nó biến mất khỏi hàng loạt nước trong thế kỷ trước cũng là điều bất ngờ vô cùng lớn nhưng nó đã xảy ra.
Vậy thì trong thập kỷ này, việc lãnh đạo nhiều nước muốn từ bỏ nó cũng là điều bất ngờ lớn nhưng vẫn có thể xảy ra.
Nếu như khi xưa lịch sử chọn ông Gorbachov làm người đưa Liên Xô ra khỏi thể chế XHCN thì ngày nay ở Trung quốc, lịch sử cũng có thể giao phó nhiệm vụ ấy cho ông Tập Cận Bình, ở Triều Tiên lịch sử cũng có thể chọn ông Kim Jong Uh và ở Việt Nam, nhiệm vụ ấy cũng có thể được lịch sử giao cho ông Nguyễn Phú Trọng.
Tại sao không?
(còn tiếp)

Thứ Năm, 13 tháng 12, 2018

Tập đoàn Huawei lừa đảo các tổ chức tài chính Mỹ Canada như thế nào

Bộ ngoại giao  ngày hôm qua đã kêu gọi phía Canada trả tự do cho bà tổng giám đốc tài chính của tập đoàn Huawei- một tập đoàn bị nghi ngờ có mối quan hệ thân thiết với chính quyền Trung Quốc, giờ đây có cảm thấy hớ hênh nếu biết rằng, bà Meng đã dùng rất nhiều hộ chiếu khác nhau để nhập cảnh vào Canada, Hoa Kỳ?
Báo chí nước ngoài cho biết, bà Meng dùng rất nhiều hộ chiếu khác nhau, do TQ và Hongkong cấp. Chuyến đi Canada vừa rồi bà Meng dùng hộ chiếu cũ của Hongkong, mà theo GS luật Eric Cheung của đại học Hongkong thì điều này vi phạm luật di trú nghiêm trọng vì trước khi cấp hộ chiếu mới thì hộ chiếu cũ phải bị hủy, đây Meng lại dùng cả hộ chiếu cũ và mới.

Phía Hoa Kỳ cũng xác nhận với tòa án rằng, bà Meng đã sử dụng ít nhất 7 hộ chiếu khác nhau, thậm chí có những hộ chiếu khác mà chính phủ Hoa Kỳ không biết được. Nếu vậy, có nghĩa là bà Meng đã bị săn từ rất lâu nhưng dùng các hộ chiếu khác nhau để tránh bị bắt.
Người phát ngôn Bộ Ngoại giao  đâu rồi nhỉ?

Thứ Bảy, 14 tháng 7, 2018

Mỗi cán bộ giàu là một tù nhân dự bị

Mỗi cán bộ giàu là một tù nhân dự bị
Trước khi có luật An ninh mạng, với điều 88 và 258 BLHS thì mỗi công dân đều là một tù nhân dự bị. Nhưng ít ai biết, mỗi cán bộ công chức nhà nước cũng là tù nhân dự bị nốt, nếu giàu.
Các tinhhoa nửa mùa luôn tung giọng điệu mỗi khi bảo vệ quan chức tham nhũng là, "nếu mày ở vị trí đó, mày có ăn không?". Một kiểu ngụy biện cơ bản khi nhấn vào cái ngọn, lơ cái gốc, vấn đề không phải ăn hay không, mèo nào lại đi chê mỡ, vấn đề làm làm sao để con chuột thò tay vào thì nó sẽ bị tát vêu mõm. Và sâu xa hơn, làm sao để không phải tham nhũng mà vẫn đảm bảo được cuộc sống.
Công chức ở VN đang có một nghịch lý:
"Ai cũng có việc làm, nhưng không ai làm việc.
Ai cũng không làm việc, nhưng ai cũng có lương.
Ai cũng có lương, nhưng không ai đủ sống.
Ai cũng không đủ sống nhưng ai cũng sống.
Ai cũng sống, nhưng không ai hài lòng.
Ai cũng không hài lòng, nhưng ai cũng giơ tay "đồng ý".
Tiến sỹ Alan Phan sinh thời từng nói, "hãy đuổi việc 1/2 công chức nhà nước, và tăng lương lên gấp đôi", đó là cách tốt nhất để cải tổ bộ máy "sáng cắp ô đi, chiều cắp cặp về". Tuy nhiên, chuyện đấy sẽ không bao giờ diễn ra, vì đảng không muốn thế.
Với mức lương như hiện tại, quy định theo ngạch bậc, hệ số, tăng lương theo năm, mới vào làm thì hệ số tầm 2,68 (x 1.390.000 VND) thì sẽ có mức lương là 3,7 triệu, sau khi trừ một số loại bảo hiểm thì thôi coi như 3,5 triệu đi, chúng ta sống như thế nào với 3,5 triệu 1 tháng? Nếu cộng thêm phụ cấp hoặc thưởng này nọ, chắc không quá 4 triệu. Nghĩa là muốn mua 1 chiếc xe tay ga phải chi tiêu dè xẻn ròng rã 5 năm, nếu không ốm đau bệnh tật gì. Còn mua nhà thì quên lương đi, xin bố mẹ (nếu bố mẹ có) hoặc mua vé số còn có hy vọng hơn.
Thế nên mới có chuyện các quan xây biệt phủ bảo nhờ làm thối cả móng tay, đêm chạy xe ôm, ngày buôn chổi đót, mà chó nó cũng không tin.
Vì sao cơ chế lại thích duy trì một mức lương chết đói như thế, mà ai cũng muốn làm, cũng muốn vào cho nhàn, cho giàu. Là bởi muốn những con người trong guồng máy, những công chức, bắt buộc phải làm sai, nếu không làm sai thì phải chịu nghèo, mà đã làm sai thì sẽ là tù nhân dự bị, thích chém lúc nào thì chém, thích giết lúc nào thì giết. Giữa hai con đường, anh chọn đi, đa số đều chọn đường giàu (nếu có thể) và nuôi hy vọng là sẽ không tới lượt mình làm chốt thí. Vấn đề không phải là ăn gì, ăn ra làm sao, vấn đề là chọn đúng dây để bao che cho nhau khỏi bị xộ khám, lớn ăn đường lớn, nhỏ ăn đường nhỏ, bảo vệ ăn đường bảo vệ.
Gốc rễ là như thế, thì thêm một trăm cái lò của bác cả cũng vô nghĩa, công cuộc chống tham nhũng chỉ là hô hào, chém thằng này mọc lên thằng khác, ăn bạo hơn, kinh nghiệm hơn, kín kẽ hơn, vây cánh rộng hơn, chồng chéo hơn. Khi ở vị trí có thể tham nhũng, là sẽ trở thành tù nhân dự bị ngay lập tức, đảng muốn thế!